Nội dung text 24. ĐỀ VIP 24 - PHÁT TRIỂN ĐỀ MINH HỌA MÔN NGỮ VĂN 2025 - L5.Image.Marked.pdf
(Trần Việt Anh - Đỗ Đức Tuệ - Nguyễn Hồng Quang, https://www.tapchikientruc.com.vn/chuyen-muc/bao-ton-di-san/kien-truc-hoang-cung-qua-cac- phat-hien-khao-co-hoc-tai-hoang-thanh-thang-long.html) Thực hiện các yêu cầu: Câu 1. Chỉ ra hai dấu hiệu về hình thức để nhận biết thể loại của văn bản trên. Câu 2. Xác định biện pháp tu từ được sử dụng trong câu: Vẻ đẹp thực sự của kiến trúc được phô diễn bởi các loại ngói lợp, người xưa gọi bằng các mỹ từ như: “kim ngõa – ngói men vàng”, “ngân ngõa - ngói men bạc, “bích ngõa - ngói men xanh”, “uyên ngõa - ngói uyên ương” và “liên ngõa - ngói sen” Câu 3. Trình bày ý nghĩa của việc trích dẫn các câu văn từ bia Càn Ni sơn Hương Nghiêm tự bi minh và Thiệu Long tự bi minh: “mái hiên bay cao như cánh chim, ngói xếp như bày vảy cá”, “ngói sen ngàn lớp tựa vẩy cá, sương sớm giọt giọt ngỡ hạt châu”. Câu 4. Phân tích tác dụng của các phương tiện phi ngôn ngữ trong văn bản. Câu 5. Kể tên bốn công trình kiến trúc tiêu biểu ở Việt Nam. Anh/chị hãy trình bày suy nghĩ về những điều người trẻ cần làm gì để giữ gìn di sản kiến trúc của dân tộc (trình bày khoảng 5 – 7 dòng) II. PHẦN VIẾT (6,0 điểm) Câu 1 (2,0 điểm) Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của anh/chị về vai trò của việc giao lưu văn hoá trong thời kì hội nhập quốc tế. Câu 2 (4,0 điểm) Anh/chị hãy viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ), phân tích đặc sắc nội dung và nghệ thuật của bài thơ sau: Đó là mùa của những tiếng chim reo Trời xanh biếc, nắng tràn trên khắp ngả Đất thành cây, mật trào lên vị quả Bước chân người bỗng mở những đường đi Đó là mùa không thể giấu che Cả vạn vật đều phơi trần dưới nắng Biển xanh thẳm, cánh buồm lồng lộng trắng Từ những miền cay đắng hoá thành thơ. Đó là mùa của những ước mơ Những dục vọng muôn đời không xiết kể Gió bão hoà, mưa thành sông thành bể Một thoáng nhìn có thể hoá tình yêu Đó là mùa của những buổi chiều Cánh diều giấy nghiêng vòm trời cao vút Tiếng dế thức suốt đêm dài oi bức Tiếng cuốc dồn thúc giục nắng đang trưa Mùa hạ của tôi, mùa hạ đã đi chưa Ôi tuổi trẻ bao khát khao còn, hết? Mà mặt đất màu xanh là vẫn biển Quả ngọt ngào thắm thiết vẫn màu hoa. (Mùa hạ, Trích Thơ Xuân Quỳnh, NXB Văn học, Hà Nội, 2016, tr.34)