Content text 14 - Chương XIII.docx
“Em mặc QA vào đi” Quá uy tín, có lẽ cuộc đời này, chỉ có mình làm được như vậy. Kháng lại được cám dỗ khi mâm cỗ đã bày. Bản lĩnh như vậy, kiếm đâu ra nữa? Lần này là lần đầu. Và sau này còn 1 lần nữa – 1 lần đớn đau. Rồi 2 đứa lại nằm truyện trò trên trời dưới biển. “Em biết không? Anh đã rửa tay trước khi S em” “Em nhìn thấy rồi. Em ấn tượng mạnh đấy. Chứng tỏ, anh có nghĩ cho em chứ không phải chỉ là muốn thoả mãn cá nhân” “Anh đã nói là anh khác những ng khác mà” – mình hân hoan khi tinh tế được đối phương nhìn ra Mình ôm bạn vào lòng, nhẹ nhàng S nhiều hơn, dĩ nhiên là ngoài lớp QA. “Anh ơi em thích cái váy công chúa này” – bạn giơ đt ra – “đẹp không anh, em định mua mặc đi làm” “Đẹp!!!” “Còn cái này?” Các bạn nghĩ mình sẽ ba phải lấy lòng bạn gái đúng ko? Không hề. Mình rất khó tính. Và tự thấy cũng có gu nhìn nhận đồ cho ny. Mình ko dễ dãi chấp nhận cho vừa lòng người khác đâu. Đẹp là đẹp, xấu là thôi! “Không, cái này màu xấu, em mặc lên đảm bảo ko tôn dáng tôn da” “Cái này nữa” “Đen sì, xấu! Trắng trẻo như em cứ mặc sáng lên nhìn thanh tao” “Thế còn 1 cái hồng có bèo ở ngực này nữa” “Khỏi phải ngắm, Shop nó ở đâu, anh đưa ra mặc thử luôn” Rõ ràng, mình đã đi vào lối bạn ý muốn. Mình biết, nhưng mình vẫn happy vì chuyện đó xảy ra. Mình ngooo, nhưng chỉ ngooo với người mình yêu thôi. “Shop này chuyên bán online anh ạ, em sợ họ không bán tại nhà đâu” “Làm j có ai chê tiền, đến tận nơi shop nó nhặt, nó vừa đỡ công ship, tiền lại cầm tay ngay. Phải anh, anh chả bán vội”
Thế là 2 đứa rong ruổi, lên tít tận Time City. Vòng vèo trong mê cung, chả tìm thấy cửa hàng. Mình bảo bạn ý gọi điện cho người ta đi. Cứ nghĩ là bạn ý có đủ thông tin rồi. Nhưnng không. Tìm chán chê mới ra số. Gọi xong thì bạn ý tiu nghỉu: “Người ta chỉ bán online anh ạ, vì kho không ở đây, mà giờ cũng 8h tối rồi” “Thế thôi về vậy nhé, về đi mua shop khác” Mình lại đưa bạn về vài shop quần áo ở gần nhà, chả ưng cái nào. Đã mua là phải ưng, phải thích. Chứ đừng vì không bắt đc xe bus lại cố chấp nhảy lên xe thồ. Đồ đầu mùa, toàn đồ xấu. 2 đứa từ bỏ ý định mua đồ, dắt díu nhau đi ăn. Đọc vị ánh mắt bạn, mình bảo: “Vẫn thích váy ý gì? Đặt đi. Bảo nó mai ship siêu hoả tốc, thêm tiền cũng đc” “Để em đặt 2c váy nhé, nhưng em đi làm đến đêm thì không nhận được ý” “Ship qua anh chứ còn gì nữa” Để thể hiện sự chịu chơi, mình bảo bạn ý nhắn với bên bán hàng là nổ luôn mã “QQ”, mình CK đủ cả ship và yêu cầu sớm nhất có thể. Ko quên dặn bạn bảo trêu thêm shop là khách này sẽ là khách tiềm năng VIP, shop nhớ nhiệt tình vào! Lần đầu tiên những món váy vóc, thay vì gửi tới HANU thì địa chỉ nhận lại là nhà mình. Quần áo váy vóc mua thì cũng dễ giấu. Mình cứ vùi thật sâu vào sau mớ thùng case mình hay bán. Quá bảo mật, quá yên tâm. À, nhân tiện nói về độ bảo mật. Đi đêm lắm sẽ có ngày gặp ma. Cái iPhone SE2 màu đỏ của mình, khi ấy lại là 1 mối lo - nó dùng vân tay. Mà vân tay thì khi ngủ chắc chắn sẽ dễ bị lấy. Mình bỏ ngay, mua 1c Xs cho tăng độ bảo mật. Điện thoại phụ chỉ để nhắn tin cho bạn ý. Có tí faceid vào ngủ yên tâm hẳn!!! 6h chiều 5/4, trước giờ bạn ý đi làm, 2c váy 1 trắng, 1 hồng đã trên tay người mình thương. Mọi thứ đến đây, quá chừng êm đẹp. Độ hài lòng của bạn, tỉ lệ thuận với độ vui sướng của mình. Có bạn trai nam tính, quyết liệt, nhưng rất ân cần, chăm lo, lại chưa 1 lần chùn tay vì tài chính, tự mình thấy hình ảnh mình gây dựng thật là quá đỗi tuyệt vời. Không yêu mình –thì còn yêu ai được nữa. Mình cho đến lúc này, chưa từng nói không. Tôn chỉ vẫn luôn là: Chỉ cần em thích là được!!!